RA-BIN-ĐRA-NÁT TA-GO

Phân tích bài thơ “Mây với sóng” (2)

(Bài so sánh áp dụng bản dịch thơ của Nguyễn Đình Thi)...Mẹ ơi, kìa nhiều người đang Điện thoại tư vấn con trên mây cao...Mẹ ơi, tề đông đảo ai…


Bạn đang xem: Ra-bin-đra-nát ta-go

Soạn bài: Mây với sóng

Câu 1: Bài thơ bao gồm nhì phần, kết cấu hơi giống như nhau:- Ban đầu là thuật lại lời rủ rê- Tiếp cho thuật lại lời phủ nhận với nguyên nhân từ…


Phân tích bài xích thơ “Mây với sóng” (1)

Ta-go là đơn vị thơ văn minh lớn nhất của Ấn Độ. Ông đã giữ lại một tài sản văn uống hoá thẩm mỹ và nghệ thuật bụ bẫm. Thơ Ta-go bộc lộ tinh thần dân tộc bản địa và dân công ty sâu…


Xem thêm: Giải Đáp Đầu Số 0933 Của Mạng Nào ?Mách Bạn Cách Chọn Sim Đầu Số 0933 Số Đẹp

Tác giảRabindranath Tagore (1861-1941) là bên thơ, nhà văn uống, công ty viết kịch, nhạc sĩ với hoạ sĩ Ấn Độ, giải Nobel Vnạp năng lượng học tập năm 1913. Là con thiết bị mười tứ của một điền nhà - công ty cải tân tôn giáo giàu sang. Ông tới trường ở trường một thời gian ngắn; sau đây học tập trong nhà với cha. 8 tuổi, R. Tagore lừng danh giỏi văn nhất vùng Bengal; 13 tuổi có thể chế tác nhạc, hoạ, xem sách cổ bởi giờ đồng hồ Phạn và dịch kịch Shakespeare; 17 tuổi sang Anh du học; năm 1880, trnghỉ ngơi về ấn Độ, viết vlàm việc nhạc kịch trước tiên. Năm 1910 thành lập tè tngày tiết sáng giá bán độc nhất vô nhị của R. Tagore - Gora - cỗ vũ tính kiên nhẫn tôn giáo cùng thiết yếu trị. Năm 49 tuổi R. Tagore xuất bản Gitanjali (theo giờ Bengal tức là Lời dâng). Thi phẩm này là lí vị mang lại Việc đề cử trao giải Nobel Vnạp năng lượng học tập năm 1913, được cả trái đất công nhận là kì công vật dụng hai của văn học tập ấn Độ (sau Sakuntala của Kalidasa, bên thơ mập ấn Độ cầm cố kỉ vật dụng V). R. Tagore được trao giải vị phần đông vần thơ giỏi diệu, sở hữu đầy đủ cảm nhận thâm thúy, độc đáo, biểu lộ một kỹ năng thơ ca quan trọng đặc biệt dị thường. Thơ của Tagore nhiều niềm tin trái đất, là mẫu gạch nối giữa những truyền thống lịch sử văn uống hoá ấn Độ cùng văn hoá tiến bộ Phương thơm Tây. Thời kì sau Lời dâng R. Tagore bắt đầu được tôn vinc làm việc Tổ quốc của mình nlỗi một vị thánh. Năm 68 tuổi R. Tagore ban đầu vẽ ttinh quái với triển lãm ở Munich, Thủ đô New York, Paris, Moxcva cùng các khu vực khác. 80 tuổi R. Tagore tạ thế sau 2 năm bị mù, giữ lại 52 tập thơ, 42 vsinh sống kịch, 12 cuốn nắn đái tmáu, hàng trăm truyện nđính, bút kí, tè luận, diễn vnạp năng lượng, hồi ức, thỏng tín thuộc hàng ngàn ca khúc cùng toắt con vẽ vô giá.Tác phẩm:- Câu chuyện đơn vị thơ (Kabikahine, 1878), ngôi trường ca.- Tiếng hát chiều tối (Sandhya sangeet, 1882), thơ.- Tiếng hát buổi sáng (Prabhat sangeet, 1883), thơ.- Lễ hiến sinh (Visarjan, 1890), kịch.- Một lí tưởng (Manađắm say, 1890), thơ.- Con thuyền quà (Sonar tari, 1894), thơ- Khohình ảnh khắc (Khanika, 1900), thơ.- Tặng Ngay đồ dùng (Naivedya, 1901), thơ.- Kí ức (Sharan, 1902), thơ.- Hạt cat nhỏ tuổi (Cokher bọli, 1903), tè thuyết.- Đắm thuyền (Naukọdubi, 1906), đái tngày tiết.- Ttốt thơ (Sisu, 1909; năm 1915 thay tên thành Trăng non), thơ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Copy File Từ Máy Tính Vào Iphone Không Dùng Itunes Rất Hữu Ích

- Gora (1910), tè ttiết.- Vượt biển lớn (Kheya, 1906), thơ.- Hi sinc (Naibedya, 1910), thơ.- Lời dưng (Gitanjali, 1910), thơ- Thân công ty của mái ấm gia đình (Raja, 1910), kịch- Vô cảm (Achalayatung, 1912), kịch- Sở bưu năng lượng điện (Dakghar, 1912), kịch.- Hồi ức (Jibansmriti, 1912), thơ.- Đá khát với phần đa mẩu chuyện không giống (Hungry stones & other stories, 1913), tập truyện.- Bài hát tưởng vọng (Gitimalya, 1914), thơ- Người làm vườn cửa (The gardener, 1914), thơ.- Vòng hoa thơ (Gitali, 1914), thơ.- Ngôi công ty với thế giới (Ghare - baire, 1916), tiểu thuyết- Thầy tu khổ hạnh (Xaniaxi, 1916), kịch.- Mùa xuân quay trở lại (Phalguni, 1916), kịch.- Đường cất cánh của chiếc nên cẩu (Balaka, 1916), thơ- Mùa hái quả (Fruit - gathering, 1916), thơ.- tặng thứ (Lover's gift, 1918), thơ.- Kẻ tị nạn (The fugitive sầu, 1921), thơ.- Thác nước (Muktadhara, 1922), kịch- Cây trúc đào đỏ (Rakta - karabi, 1926), kịch- Dòng chảy (Yogayog, 1929), tiểu thuyết- Cuộc rủi ro của nền văn minh (Sabhyatar sankat, 1941), tiểu luận.